Buổi tham quan có hướng dẫn nào cũng đẹp: sảnh sạch, nhân viên cười, phòng mẫu gọn gàng. Vấn đề là buổi đó không phản ánh ngày thường. Bài này là danh sách những thứ bạn tự quan sát được, và những câu hỏi mà câu trả lời sẽ nói lên nhiều hơn tờ giới thiệu.
Đi ít nhất ba nơi
Không có cách nào đánh giá một nơi khi bạn chưa có gì để so. Đi ba nơi trong cùng tầm giá, bạn sẽ nhận ra ngay đâu là mức bình thường của thị trường và đâu là điểm bất thường.
Quay lại một lần không báo trước
Đây là việc quan trọng nhất trong cả quá trình. Lần đầu cứ đi theo hẹn để nghe giới thiệu. Nhưng hãy quay lại ít nhất một lần vào giờ bình thường mà không hẹn trước.
Giờ tốt nhất là giờ ăn trưa hoặc chiều muộn — đó là lúc cơ sở bận nhất và khó dàn dựng nhất. Nếu họ từ chối cho bạn vào xem lúc đó, hãy coi đó là câu trả lời.
Mùi là chỉ dấu đầu tiên
Bước vào và hít một hơi. Mùi khai nặng kéo dài nghĩa là việc thay tã và vệ sinh không kịp. Mùi hoá chất tẩy quá gắt có thể là dấu hiệu vừa dọn vội để đón khách.
Nơi làm tốt thường không có mùi gì đặc biệt.
Nhìn người ở, đừng chỉ nhìn cơ sở vật chất
- Họ có được mặc quần áo sạch, tóc gọn, móng tay cắt không.
- Họ đang làm gì, hay ngồi bất động trước ti vi cả buổi.
- Có ai nói chuyện với ai không.
- Nhân viên gọi họ bằng tên hay bằng số phòng.
- Khi người ở gọi, bao lâu thì có người tới.
- Nét mặt họ thế nào khi nhân viên đi qua.
Điểm cuối khó diễn tả nhưng dễ cảm nhận. Người được chăm sóc tử tế phản ứng khác với người bị quát.
Nhìn nhân viên
Hãy quan sát cách họ nói với người ở, và cách họ nói với nhau. Nhân viên căng thẳng, cáu bẳn, làm việc trong tình trạng thiếu người là điều bạn sẽ thấy rõ nếu đứng quan sát mười lăm phút.
Hãy hỏi thẳng: ở đây bao nhiêu nhân viên chăm bao nhiêu người, ban ngày và ban đêm khác nhau thế nào, nhân viên có hay nghỉ việc không.
Tỉ lệ nghỉ việc cao là dấu hiệu xấu, vì người cao tuổi cần sự quen thuộc.
Những câu hỏi làm lộ chất lượng
- Một ngày của người ở diễn ra thế nào, từ sáng tới tối.
- Người ở có được chọn giờ thức, giờ ăn, việc muốn làm không.
- Có bao nhiêu nhân viên trực ban đêm.
- Xử lý thế nào khi có người ngã hoặc trở nặng.
- Ai quản lý thuốc và ghi chép ra sao.
- Người nằm lâu được đổi tư thế bao lâu một lần.
- Gia đình được thăm vào giờ nào, có bị giới hạn không.
- Khi có vấn đề thì gia đình báo cho ai.
Câu về giờ thăm đáng chú ý. Nơi giới hạn thăm chặt chẽ thường có điều không muốn cho thấy.
Nếu cha mẹ được chọn
Câu hỏi về việc người ở có được chọn giờ thức và việc muốn làm không nghe nhỏ nhưng lại là điểm khác biệt lớn giữa một nơi chăm người và một nơi quản người. Nơi tốt điều chỉnh theo thói quen của từng người trong mức có thể.
Xem phòng thật, không xem phòng mẫu
Hãy xin xem phòng mà cha mẹ sẽ ở, không phải phòng trưng bày. Chú ý:
- Có tay vịn trong nhà vệ sinh và dọc hành lang không.
- Sàn có trơn không, có thảm dễ vấp không.
- Có chuông gọi trong tầm với của người nằm trên giường không.
- Ánh sáng ban đêm thế nào.
- Cửa nhà vệ sinh có đủ rộng cho xe lăn không.
- Phòng có cửa sổ và ánh sáng tự nhiên không.
- Có chỗ để đồ cá nhân, ảnh gia đình không.
Bữa ăn
Hãy xin xem thực đơn cả tuần và nếu được thì ăn thử một bữa. Chú ý xem người ở ăn hết hay bỏ nhiều, có được giúp khi không tự ăn được không, và người giúp có kiên nhẫn không.
Cho ăn vội là một trong những nguyên nhân chính khiến người cao tuổi sụt cân trong cơ sở.
Hoạt động
Hãy hỏi lịch hoạt động và đối chiếu với thực tế bạn thấy. Nhiều nơi có lịch đẹp trên giấy nhưng ngày thường chỉ mở ti vi.
Hoạt động phù hợp phải tính đến sức khoẻ và sở thích, và nên có cả hoạt động cho người yếu không đi lại được.
Nói chuyện với gia đình người đang ở
Nếu gặp được, hãy hỏi họ hai câu: điều gì làm anh chị hài lòng nhất, và điều gì anh chị ước khác đi. Đây là nguồn thông tin trung thực nhất bạn có thể có.
Giấy tờ và pháp lý
Hãy hỏi cơ sở hoạt động theo giấy phép nào, và xin xem bản hợp đồng mẫu để đọc trước ở nhà. Đừng ký ngay tại chỗ dưới áp lực.
Dấu hiệu nên bỏ qua nơi đó
- Không cho bạn đi xem tự do hoặc chỉ cho xem khu trưng bày.
- Từ chối trả lời câu hỏi cụ thể về nhân sự.
- Thúc ép ký ngay, khuyến mãi có hạn.
- Mùi khai nặng, sàn bẩn, nhà vệ sinh bừa bộn.
- Người ở trông lơ đãng, không ai tương tác.
- Không cho bạn gặp người phụ trách chuyên môn.
- Giới hạn giờ thăm chặt chẽ không giải thích được.
Ghi chép ngay sau mỗi lần đi xem
Đi ba nơi trong một tuần là các ấn tượng sẽ lẫn vào nhau. Hãy ghi lại ngay khi vừa ra khỏi cửa: điều thích, điều lo, câu trả lời nhận được. So sánh sau đó sẽ dễ hơn nhiều.
Đưa cha mẹ đi cùng
Nếu sức khoẻ cho phép, hãy đưa cha mẹ đi xem ít nhất nơi mà bạn đang nghiêng về. Cảm nhận của chính người sẽ ở đó quan trọng, và việc được tham gia chọn giúp họ dễ chấp nhận hơn nhiều.
Tóm lại
Đi ít nhất ba nơi, quay lại một lần không báo trước vào giờ bận, quan sát người ở và nhân viên chứ không chỉ cơ sở vật chất, hỏi những câu rất cụ thể về nhân sự và quy trình, xem phòng thật, và nói chuyện với gia đình người đang ở. Ghi chép ngay sau mỗi lần đi.
Câu hỏi thường gặp
Nên đi xem mấy nơi trước khi quyết?
Ít nhất ba nơi. Chỉ khi có cái để so bạn mới nhận ra đâu là mức bình thường và đâu là bất thường.
Nên đi xem vào lúc nào?
Lần đầu cứ đi theo hẹn, nhưng hãy quay lại ít nhất một lần không báo trước vào giờ bình thường, tốt nhất là giờ ăn hoặc buổi chiều muộn.
Dấu hiệu nào đáng lo nhất?
Mùi khai nặng kéo dài, người ở ngồi bất động không ai tương tác, nhân viên né tránh câu hỏi, và việc không cho bạn đi xem tự do.
Có nên nói chuyện với gia đình người đang ở đó không?
Rất nên. Họ là nguồn thông tin trung thực nhất. Hãy hỏi họ điều gì làm họ hài lòng và điều gì họ ước khác đi.